Thời gian là vàng

TRÀ ĐI BẠN

Cafe nha

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phạm Văn Khởi (0916 69 59 59))

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Video_13cailuongEnglish.flv CAU_TRUC_BAC_1.gif Thi_nghiem_quang_hop_can_cacbonic5.swf Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2__lop_3.flv Mauchuvietbangchuhoadung.png Cuunon_happy_new_year_2013_1.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Dem_dong_loan.swf YouTube__Chiec_Hop_Mau_Vang_Qua_Tang_Cuoc_Song.flv Kiet_tac_cua_nha_dieu_khac.flv Video_Qua_tang_cuoc_song__Cau_chuyen_cua_hai_hat_mam__Clip_Qua_tang_cuoc_song__Cau_chuyen_cua_hai_hat_mam__Video_Zing.flv YouTube__QUA_TANG_CUOC_SONGhay_la_chinh_minh.flv Noi_cat_giau_hanh_phuc.flv Dem_cuoi_cung_loan.swf Chao_nam_hoc_2012.swf Nhung_5B.jpg Thoi_s.swf

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Liên kết một số trang Web

    Tìm kiếm

    Google

    Chào mừng quý vị đến với Website Ấn tượng cửa Sông Đốc của Phạm Văn Khởi

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên hoặc nhấn vào địa chỉxem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Biết

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Phạm Văn Khởi (trang riêng)
    Ngày gửi: 06h:33' 21-09-2015
    Dung lượng: 82.5 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    Biết “cúi xuống” mới là trưởng thành,
    biết "hạ mình" mới là cao thủ
    08:40:00 - 17/09/2015

    (Phận giáo Việt Nam)
    -  Bất luận là người có dã tâm nào đi nữa, khi đứng trước chính nghĩa thì đều không cách nào trụ vững nổi.
    Cách đây rất lâu, có một chàng thanh niên người Nauy đã vượt biển đến nước Pháp để ghi danh thi vào học viện âm nhạc Pari nổi tiếng.
    Trong giờ thi, mặc dù anh ta đã cố gắng hết sức để thể hiện khả năng của mình với một trạng thái tốt nhất nhưng vẫn không được ban giám khảo tuyển chọn.
    Chàng thanh niên không một đồng xu trong người, đi đến con phố phồn hoa cách học viện đó không xa, đứng dưới một thân cây, và tiếng vĩ cầm vang lên theo nhịp kéo của anh.
    
    Anh ta chơi hết bản nhạc này đến bản nhạc khác, thu hút rất đông người dừng chân lắng nghe.
    Chàng thanh niên đói khát cuối cùng nâng hộp đàn của mình lên, những người xem xung quanh xúm lại lấy tiền ra và bỏ vào hộp đàn.
    Có một tên ngạo mạn khinh thường anh ta và ném những đồng tiền xuống dưới chân của người thanh niên.
    Người thanh niên nhìn kẻ ngạo mạn rồi cúi người xuống nhặt những đồng tiền trên mặt đất, đưa cho người đó và nói: "Thưa ngài, tiền của ông rơi xuống đất này".
    Người ngạo mạn cầm tiền rồi lại một lần nữa ném xuống dưới chân của người thanh niên và nói: "Tiền này đã là của ngươi rồi, ngươi phải nhận lấy".
    Người thanh niên lại một lần nữa nhìn người ngạo mạn rồi cúi người thật sâu xuống cám ơn người ngạo mạn và nói: "Thưa ngài, cảm ơn sự giúp đỡ của ngài, vừa rồi tiền của ngài rơi xuống mặt đất, tôi đã cúi người xuống nhặt lên, bây giờ tiền của tôi rơi xuống mặt đất, xin phiền ngài cũng nhặt lên giúp tôi".
    Người ngạo mạn kinh ngạc trước hành vi của người thanh niên, nhưng cuối cùng cũng nhặt những đồng tiền trên mặt đất bỏ vào hộp đàn của người thanh niên, rồi bước đi với bộ mặt xám xịt.
    Những người vây xung quanh đều yên lặng dùng ánh mắt chăm chú mà theo dõi người thanh niên này, người ngạo mạn đó chính là vị giám khảo ban nãy.
    Cuối cùng vị giám khảo đó lại đưa chàng thanh niên về học tại học viện. Chàng thanh niên này tên là Bill Sardinia.
    Trong cuộc sống có thời điểm mà chúng ta lâm vào ngưỡng thấp nhất của cuộc đời, có thể sẽ gặp phải một số sự khinh thường vô duyên vô cớ. Khi chúng ta ở vào giây phút khó khăn cùng cực nhất của cuộc sống, có thể gặp phải sự chà đạp nhân phẩm của người đời. Phản kháng lại một cách gay gắt là bản năng của của chúng ta, nhưng thông thường sẽ khiến cho hành động của những người thiếu hiểu biết, thiếu đạo đức đó càng thêm tệ hại hơn. Chúng ta không dùng lý trí để phản kháng, mà dùng một loại tâm thái khoan dung độ lượng để đối đãi cũng có thể bảo vệ được danh dự của mình.
    Khi đó, bạn sẽ phát hiện ra rằng, bất luận là người có dã tâm nào đi nữa, khi đứng trước chính nghĩa thì đều không cách nào trụ vững nổi. Đôi khi "cúi xuống nhặt lên" lại thể hiện phẩm chất vô giá của bạn! Biết "cúi xuống" mới là trưởng thành, biết "hạ mình" mới là cao thủ.
    Sưu tầm
    ST

     
    Gửi ý kiến